Mùa thu Gia Định xưa, những đêm trời trong thăm thẳm, nhìn lên bầu trời phía có ngôi sao phương bắc sáng lung linh nhấp nháy, lòng thường mộng về phương trời xa ấy, cực bắc, những đất nước có cực quang lượn sóng chiếu thẳng lên trời ánh sáng huy hoàng và thần tiên...
Vậy mà giấc mơ đã thành thật
Thật như mơ
Và giai điệu phương bắc êm ái cất lên...
Những nỗi niềm khó nói, buồn thương và thăng hoa hòa ca thành giai điệu phương bắc se lạnh ôm ấp, mơn man... ngăn con nước mằn mặn như cách bờ hồ vô cực ôm nước mấp mé mà chẳng tràn ra
Cảm ơn vũ trụ
Cảm ơn
...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét