Có hai điều rõ ràng, cốt yếu khiến mình giống con gái dành thời gian về Viên Không:
1. Thiên nhiên và Thiền viện giao hòa cùng nhau: Giống như núi rừng và Viên Không tự thuở nào đã vậy. Trầm mặc, khắc khổ vào buổi chiều. Nhẹ nhàng thanh tao mát mẻ mỗi sớm mai.
2. Sư Nam tông nơi núi rừng, hình như có điều gì khác biệt trong việc đi, đứng, tiếp xúc với Phật tử. Có lẽ là có một giới hạn về khoảng cách của kẻ tu hành và người không xuất gia. Ánh mắt người tu có thần sắc chánh niệm, việc này rất quan trọng trong việc giao tiếp.


































