Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật và Bồ tát Louis Pasteur
Mình bắt đầu đọc tiểu sử của một ai đó không phải của các nhân vật
lãnh đạo của chính phủ mình, mà bắt đầu đọc lần đầu tiên là đọc tiểu sử
của bàCondoleezza
"Condi" Rice (sinh vào năm
1954) là Bộ trưởng Ngoại giao trong chính phủ của ông Clinton tổng thống Mỹvà bà Thủ tướng Đức Angela Merkel.
Bài viết của ba Hồ Văn Duyệt đăng trên Tạp chí Cẩm Thành, Quảng Ngãi
Vào kỳ nghỉ hè của trẻ con rồi. Không biết trẻ con bây giờ còn chơi trò đố lá nữa không. Biết chơi trò này là biết rất nhiều loài cây cỏ hoa lá. Từ biết đến yêu cây cỏ thiên nhiên - yêu môi trường theo cách nói ngày nay chẳng xa gì. Cây cỏ, hoa lá lúc nào cũng đẹp, nhìn chúng lúc nào cũng dễ chịu. Chúng chỉ yên lặng, có chăng cũng chỉ xào xạc khi ta muốn hỏi chúng điều gì...
by Phạm Thị Hoài on
Friday, June 8, 2012 at 2:47am ·
Lâm Yến dịch
Không phải quyền lực làm
cho tha hóa, mà chính là sự khiếp sợ. Sự khiếp sợ đánh mất quyền lực làm tha
hóa những kẻ đang nắm trong tay quyền lực và sự khiếp sợ bị quyền lực trừng
phạt làm tha hóa những người đang nằm dưới tay quyền lực.
Suốt 3 ngày liền VTV1 nói về vụ việc của bà Hiền Đức, công dân Việt Nam được nhận giải thưởng Minh bạch quốc tế. Chuyện xảy ra ở văn phòng sở Thông tin tuyên truyền (VP sở 4T) tại 185 Giảng Võ, Hà Nội.
Khởi thủy là TS Xuân Diện (XD) có giấy mời của VP sở 4T về việc viết Blog.
Hạnh phúc trong đời có mặt trong ngày 05 tháng 6 năm 2011 tại Sài Gòn TP. Hồ Chí Minh để cảm nhận tấm lòng trong sáng, đẹp nhất của những con người xuống đường ngày này. Trong số hình này có một số là LLAN, mình quen biết vài trong số họ.
Đây là ngày Hạnh phúc nhất ngoài niềm vui của gia đình và người thân tính từ năm 1977 vào miền Nam. Không khí, con người cảm nhận như đón mừng Sáng Mùng1 Tết năm 16 tuổi.
Nhớ lại ngày này, nước mắt dâng đầy...
Ông Cao Lập, cựu tù Côn Đảo lúc khoảng 8g30 sáng, mới bắt đầu. Những bức hình này mình nhặt trên mạng mang về dùng
Mới vào hè mà thảm cỏ xanh trong khuôn viên cổ kính đã rắc đầy một góc những
cánh phượng tươi đỏ.
Buổi sáng mang vẻ tinh khôi trong khu vườn trải rộng bình lặng giữa
những tòa nhà tôn nghiêm.
Kiến trúc cổ kính sang trọng, những bức tượng đồng của các nhà bác học, gốc cây
cổ thụ mấy vòng tay ôm làm cho cả vườn và nhà, cây cối và không gian tạo
cảm giác đang đi trong một Viện Hàn Lâm vĩ đại.
Hôm nay mình đọc được bài "Bộ chính trị ĐCSVN nên nghiêm túc cân nhắc
xử lý trường hợp chị Bùi Thị Minh Hằng", tác giả là Nguyễn Chí Đức. Thực ra mình cũng không đọc nếu không thấy tên tác giả và ảnh cậu ấy.
Ngày xưa còn bé tẹo cuối tuần được đi xem phim bãi chiếu ở mấy sân đá
bóng trong Trường Sĩ quan Pháo binh. Có "phim màu chiến đấu màn ảnh
rộng" có cả phim thần thọai nữa. Ngày còn bé ấy, như một cô bạn nói là
"ký ức tuổi thơ mong manh", ký ức ấy còn nhớ được vài cảnh phim nhờ vào
câu thuyết minh, có lẽ cũng do cô Ngọc thuyết minh có giọng hay quá nên
nhớ lâu.
Cơ quan là một Viện y học mang tên nhà bác học bất tử người
Pháp.
Giống như ngày đầu bước chân đến toàn nhà chữ Y của đại học Y
tháng 9 năm 1978, lần đầu bước chân lên hành lang tòa nhà cổ to lớn nơi đây
chỉ dám bước rất nhẹ để không có tiếng động.
Con gái đi lễ chùa về bảo:
- Con hành thiền, trong khi kinh hành con hồi hướng cho ông ngoại được mạnh khỏe, con hồi hướng cho cậu Tùng và cô Huệ mau có em bé, con hồi hướng tới bà ngoại đừng để tâm bị "phóng dật" đỡ cảm thấy tù túng phải ở nhà không đi thăm thú đâu được...
Mình và gia đình mình nhiều lần tự hỏi: Tại sao một sĩ quan của trường Sĩ quan pháo binh được phái vào tăng cường cho "Cuộc tổng tiến công chiến lược giải phóng Quảng trị - Chiến dịch Xuân hè 1972" đã tham gia trực tiếp chiến đấu, hứng chịu bom đạn trên đài quan sát pháo binh suốt từ trước tết 1972 đến cuối năm 1972 ở Quảng Trị. Ba lại là người "May mắn trực tiếp tiếp nhận nguyện vọng ra hàng của trung tá Phạm Văn Đính" mà các bạn chiến đấu vào sinh ra tử từ cấp tiểu đoàn đến trung đoàn không ai nhắc đến ba một câu nào.
Kính tặng tất cả những con người đã, đang và sẽ vẫn bị cuộc chiến tranh Việt Nam, đau thương nhất là Quảng Trị ám ảnh. Nam Bắc tương tàn vì ý thức hệ của loài người, vì nhận thức không thông minh của một nhóm người. Tôi khóc thương gia đình và dân tộc hết kiếp này
Lần đầu thực hiện chuyến đi thăm, tính suốt thời hậu chiến Việt Nam tính từ 1972, đến nay đúng 40 năm trận đánh ở Quảng Trị của ba Hồ Văn Duyệt (đại úy pháo binh lúc đó) bên binh chủng pháo binh với bên lính Việt Nam Công Hòa do trung tá Phạm Văn Đính chỉ huy. Lần tìm tư liệu lịch sử cả hai bên đối phương để có được một số nhân chứng, tư liệu.
Về đến nhà tối qua lúc 11 giờ đêm.
Tưởng nhớ hàng ngàn người dân và người lính trong trận chiến Quảng Trị 1972,
một trong những chuộc chiến đau thương không kể xiết của dân tộc Việt nam. Ước mong mọi vong linh được siêu thoát. Namo Bổn Sư Thích-Ca-Mâu-ni Phật
Mình xem Hải chiến Gạc Ma 1988 bao nhiều lần rồi mà vẫn như lần đầu. Đến nay, vào ngày này chính quyền Việt Nam vẫn yên lặng về sự kiện này trên mọi phương tiên truyền thông đại chúng.
Xe từ từ rẽ vào lối mòn nhỏ qua cái cổng sắt nhỏ có hai cánh cũ kỹ hoen rỉ. Đây, khu vườn rộng lớn cỡ hơn một mẫu rực rỡ hoa nắng ban trưa với những cây xoài khổng lồ. Choáng.
Khi mình nhận thức rõ xã hội mình đang sống thì mình thấy như thế này:
- Về tính cách trời sinh của mình: Tính cách này không phù hợp với cấu trúc thượng tầng. Đã rõ rồi - mình thất bại!
Mới qua tết mà đã có 9 trẻ em tử vong vì dịch Tay Chân Miệng (TCM), chả lẽ các nhà y tế phòng và chữa bệnh chỉ có thể thông báo con số cho các báo như thế.
Ngược lần tìm mới biết được An Giang đầy sự tích, lịch sử. Thật tuyệt vời được biết An Giang có hai địa danh thiêng liêng, kỳ diệu đều là vùng núi: Núi Sam và Bảy núi. Lòng khởi thủy một niềm ước muốn và quyết phải đến thăm viếng, chiêm bái vùng ấy.
Thời tuổi trẻ của mình không biết có ngày 14 tháng 2.
Nếu có ngày như thế ở Việt Nam thì mình xin có ngày Mị Châu Trọng Thủy. Câu chuyện tình đẹp đẽ, đau thương, máu lửa xuyên biên giới mà ngày nay cũng vẫn mới tinh. Mình thương nàng Mị Châu biết bao. Mình chẳng yêu được như cách nàng đã yêu, vì mình được dạy từ ngày bé đi sơ tán phải cảnh giác với gián điệp có thể gặp ở khắp nơi mà tối thứ bảy nào cũng có mục "Kể truyện cảnh giác" như thế.
Càng tìm hiểu về Tây Tạng càng khát khao một lần được đặt chân đến chiêm bái xứ sở phi thường và lạnh giá. Càng tiếc nuối cho một nền văn hóa khác biệt, mê hoặc, hiền hòa nơi thủ đô Lhasa có cung điện Potala đang Hán hóa với lòng tiếc thương khôn nguôi.
Vụ của anh Đoàn Văn Vươn, Tiên Lãng cứ làm mình bận tâm mãi. Có phải giống nhà thơ Hải Như với bài thơ được phổ nhạc thành "Hải Phòng ca" - Thành phố hoa phượng đỏ? "Chào phố biển lam lũ nhưng sống có chiều sâu Hải Phòng đó hiên ngang chỉ biết ngẩng đầu"
...
Xưa nay mình vốn thích thiên nhiên hoang vắng, đi nước ngoài thì chỉ thích vùng ngoại ô, thời tiết thì chỉ thích mùa đông, thời gian trong ngày chỉ thích chiều tối. Như thế có phần "hôn trầm".
Nghĩ về chủ đề này đã thấy quá sức huống hồ là viết, dù chỉ là viết chầu rìa.
Có một lần xem một phim của Mỹ, kiểu "tự do kiểu Mỹ", họ đưa Chúa Jesus vào vở ca kịch diễn của lớp nhạc kịch tại một trường nghệ thuật. "Nhân vật" Chúa Jesus với hình ảnh cổ điển nhưng lời nói tư duy hiện đại thực tế làm mình ấn tượng suốt cả tuần. Nói vậy chỉ để biện minh cho cái việc chầu rìa viết về trí thức được đề cập mấy tuần qua, mà thực ra đã mấy năm qua.
Thưa quí bạn, tôi là một anh lính pháo binh của hai cuộc kháng chiến, nay đã vềhưu. Người già hay nhắc đến dĩ vãng, năm hết tết đến xui tôi lại nhớ đến một cái tết ở chiến hào.
Thế là tôi đã nói đến pháo binh, đã nói đến tết, còn nàng Kiều tài sắc, có duyên nô gì với pháo binh, thì xin phép quí bạn cho tôi được từ từ...
Đã 35 năm không đón tết ngoài Bắc, vậy mà còn nhớ như in cảnh Trời Đất giáp tết, xuân về vùng núi Ba Vì.
Mận và đào giáp tết đã có cây hoa chớm nở, đây đó sắc hồng sắc trắng dịu dàng trong gió lạnh.
Đám cỏ ngoài bãi xanh non màu lá mạ, sáng sớm phủ đầy những giọt sương trắng, một vài chỗ có mạng nhện nhìn từ xa trắng như có tờ giấy rơi chỗ ấy.
Ba tôi và các cháu trong vườn nhà ngày
Thượng thọ 80 tuổi năm 2010
Đôi lời thưa cùng quí vị,
Năm nay năm 2012, vừa đúng 40 năm “Chiến dịch xuân hè 1972” (Việt Nam Cộng hòa gọi là “Mùa Hè Đỏ Lửa”, Mỹ gọi là “Easter Offensive – Cuộc tấn công Lễ Phục Sinh”). Một sự kiện lớn báo chí đăng tải lúc bấy giờ là “Người trung tá quân đội Sài Gòn phản chiến năm 1972”.
Rất mê nhiều bài hát của nhạc sĩ Tô Hải như Nụ cười sơn cước... Mình nhớ khi là sinh viên năm thứ 1 sy y khoa 1979 là năm tàu đánh biên giới phía Bắc, Trường y Huế bọn mình tập văn nghệ chương 3 trong Tổ khúc "Tiếng hát người chiến sĩ biên thùy" của Tô Hải, cứ tưởng ông mới sáng tác vì lời của tổ khúc nói về biên giới thật tha thiết. Hóa ra là sáng tác từ lúc ông còn tuổi thanh xuân.
Cho đến bây giờ trong đầu mình vẫn vang vọng lời bài hát của từng nhóm nam, nữ xen lẫn từng đoạn hòa tấu rầi bè cao bè trầm khi tập ngày ấy "Chíp, chíp... có đôi chim đang bay tìm đàn, đêm đến đậu bên bếp lửa nhà sàn...".
Trong suốt nhiều đợt gây hấn biên giới của Tàu, rồi ngoài biển... vậy mà tổ hợp này chưa từng được vang lên trên các làn sóng phát thanh truyền hình...
Rất yêu núi rừng, không còn nhớ lời hết, tìm được một đoạn.
"Sơn nữ ca" và "Nụ cười sơn nữ" (Trần Hoàn và Tô Hải)
Lạnh lẽo tiếng gió núi
thổi xao xác cành hoa lá
Hú hú …
Sáo vi vu anh trai bản Mèo
Đêm đến tìm ai sáo ngỏ nhiều điều
Bung bính bùng buông, nghe giữa rừng sâu
Chiều biên giới đang buông xuống dần…
Buông xuống dần, buông xuống dần,…
Buông xuống, xuống, xuống,
xuống dần,…
Biên cương xa... xa…
.****
**** Biên cương biên thùy ...
Chốn này biên thùy mến yêu
Chiều chiều dừng chân đỉnh non sườn núi
Ngó trông xa xa về phía chân trời
Bóng người thân yêu ngày đêm ngóng trông
Quê hương yêu dấu bao người chờ mong
Những đêm trăng rằm tiếng ca vang lừng cùng người xa vắng
Đập lúa dưới trăng…
Giờ này ở nơi xa sôi biên giớii
Hát vang bài ca thiết tha yêu đời
Sông kia núi đó như giục lòng ai
Khó khăn vẫn vượt
Có chi thắng được tình yêu quê nhà…
....
Ngàn đèo ngàn non ngàn sông ngàn suối
Có đi muôn nơi càng nhớ quê nhà Ai buông tay hái ngó nhìn trời xa
Quê hương yêu dấu bao người chờ mong
Nón nghiêng nghiêng chào, thắt lưng hoa đào,
Vờn bay trong nắng Chiều xuống ....
Giờ này ở nơi xa sôi biên giớii
Hát vang bài ca thiết tha yêu đời
Sông kia núi đó như giục lòng ai
....
Quê hương ngày ngày kiến thiết
Reo vang cuộc sống rộn ràng
Khắp nơi vang lên lời ca
Nơi nơi càng thấy thiết tha yêu đời
Tay ta càng cầm chắc súng
Nơi biên cương ngày đêm gìn giữ hòa bình
Núi sông quê hương của ta
Nơi nơi càng thấy thiết tha bao tình thương
Rừng biên cương,
Nơi đó ngăn dấu chân bao quân thù
Lúa biếc đang đợi tay ta
Đi giữ vững biên thùy đẹp bao la
Ta ca ngàn gió hòa xa…
Nhạc trưởng Claude Brendel, dàn nhạc Nhạc viện Rouen,
hợp xướng Choisy-le-Roi và Hợp ca Quê hương
Tiếng hát người chiến sĩ biên thùy
Khán giả đứng lên vỗ tay cổ vũ nhạc trưởng Claude Brendel, dàn nhạc Nhạc viện Rouen, hợp xướng Choisy-le-Roi và Hợp ca Quê hương sau khi được thưởng thức lại (bis) Chương 2 tác phẩm Tiếng hát người chiến sỹ biên thùy của Nhạc sỹ Tô Hải. Trước sự cổ vũ của khán giả, các thành viên dàn hợp xướng tiếp tục ngẫu hứng theo lời bài hát ...
Cuối năm ngoái thấy dưới gốc cây to lớn ấy phủ đầy những chiếc lá vàng của nó rụng xuống khi sang viện một buổi sáng sớm cuối tuần yên lặng, thế là lấy mấy ảnh chụp vài kiểu. Không biết rằng đấy là những tấm ảnh cuối cùng của cây đại thụ trăm năm tuổi.
Ở Huế có 5 chùa thuộc hệ phái Phật giáo Nam Tông:
Chùa Thiền Lâm thuộc khu vực Nam Giao, chùa Tăng Quang Tự thuộc khu vực Tây Lộc, Chùa Pháp Luân (Tuệ Tĩnh Đường Liên Hoa), chùa Huyền Không và Huyền Không Sơn Thượng
Ở đâu đó có câu nói đại thể rằng điều cơ bản nhất trong tình bạn là sự độ lượng. Với mình thì đúng thật.
Mình nhận thấy mình rất khó khăn trong chọn bạn, và lại càng khó khăn để giữ tình bạn.
Tại mình cầu toàn, mình chân thành, mình kỳ vọng và đòi hỏi bạn mình cũng vậy.
Dù vậy trong cuộc sống bạn do mình yêu mến, bạn yêu mến mình, rồi bạn chả hiểu tại sao lại như có trong "lập trình" của cuộc đời: Mình không hẳn là muốn có, bạn đến với mình không phải vì mến mình, rồi bạn vì là có những liên hệ khó nói thành lời.
Trung tuần tháng 12, Huế có một tuần trời lạnh, không mưa, thời tiết đẹp hiếm có.
Đưa con gái viếng thăm chùa Nam Tông, bạn đưa con gái đi mọi nơi theo ý muốn.
"Chư Thiên, hoan hỉ" khiến đất và trời, thần và người đều vui tươi hạnh phúc. Con gái thăm thú khắp lượt các chùa phái Nam Tông ở Huế.
Hôm nay lại đúng sinh nhật sư Giới Đức, sư cả chùa Huyền Không.
Trung tuần tháng 12, Huế có một tuần trời lạnh, không mưa, thời tiết đẹp hiếm có.
Đưa con gái ra Huế dự đám cưới con gái vợ chồng bạn thân . Con gái có ước nguyện viếng thăm chùa Nam Tông, bạn đưa con gái đi mọi nơi theo ý muốn.
Chùa Huyền Không thứ hai ở Huế là chùa Huyền Không Sơn Thượng tọa lạc thôn Chầm, xã Hương Hồ, huyện Hương Trà là một ngôi chùa nổi tiếng, một thắng cảnh của cố đô Huế.
Chùa được Thượng tọa Giới Đức khai sơn năm 1989. Sư Giới Đức trụ trì chùa còn có bút hiệu Minh Đức Triều Tâm Ảnh vốn nổi tiếng về nghệ thuật thư pháp Việt.
Đã từng đi Lạng Sơn, nếu so với đi Bắc Cạn -Cao Bằng, thì chỉ cần so "độ mạnh" về sức hấp dẫn qua những câu ca dao xưa:
Này là xứ Lạng Ai lên xứ Lạng cùng anh Bõ công bác mẹ sinh thành ra em
tay cầm bẩu rượu nắm nem
Mảng vui quên hết lời em dặn dò
Đó là những bệnh chỉ có nhà Phật mới giúp được phần nào.
Những kẻ giá áo túi cơm, những kẻ chỉ biết no đủ, vinh thân phì gia, những kẻ thu mình như con ốc, những kẻ hám lợi bất nhân, tóm lại bọn xấu và bọn vô hồn không mắc và miễn dịch với bệnh này.