Thưa quí bạn, tôi là một anh lính pháo binh của hai cuộc kháng chiến, nay đã vềhưu. Người già hay nhắc đến dĩ vãng, năm hết tết đến xui tôi lại nhớ đến một cái tết ở chiến hào.
Thế là tôi đã nói đến pháo binh, đã nói đến tết, còn nàng Kiều tài sắc, có duyên nô gì với pháo binh, thì xin phép quí bạn cho tôi được từ từ...
Đã 35 năm không đón tết ngoài Bắc, vậy mà còn nhớ như in cảnh Trời Đất giáp tết, xuân về vùng núi Ba Vì.
Mận và đào giáp tết đã có cây hoa chớm nở, đây đó sắc hồng sắc trắng dịu dàng trong gió lạnh.
Đám cỏ ngoài bãi xanh non màu lá mạ, sáng sớm phủ đầy những giọt sương trắng, một vài chỗ có mạng nhện nhìn từ xa trắng như có tờ giấy rơi chỗ ấy.
Ba tôi và các cháu trong vườn nhà ngày
Thượng thọ 80 tuổi năm 2010
Đôi lời thưa cùng quí vị,
Năm nay năm 2012, vừa đúng 40 năm “Chiến dịch xuân hè 1972” (Việt Nam Cộng hòa gọi là “Mùa Hè Đỏ Lửa”, Mỹ gọi là “Easter Offensive – Cuộc tấn công Lễ Phục Sinh”). Một sự kiện lớn báo chí đăng tải lúc bấy giờ là “Người trung tá quân đội Sài Gòn phản chiến năm 1972”.
Rất mê nhiều bài hát của nhạc sĩ Tô Hải như Nụ cười sơn cước... Mình nhớ khi là sinh viên năm thứ 1 sy y khoa 1979 là năm tàu đánh biên giới phía Bắc, Trường y Huế bọn mình tập văn nghệ chương 3 trong Tổ khúc "Tiếng hát người chiến sĩ biên thùy" của Tô Hải, cứ tưởng ông mới sáng tác vì lời của tổ khúc nói về biên giới thật tha thiết. Hóa ra là sáng tác từ lúc ông còn tuổi thanh xuân.
Cho đến bây giờ trong đầu mình vẫn vang vọng lời bài hát của từng nhóm nam, nữ xen lẫn từng đoạn hòa tấu rầi bè cao bè trầm khi tập ngày ấy "Chíp, chíp... có đôi chim đang bay tìm đàn, đêm đến đậu bên bếp lửa nhà sàn...".
Trong suốt nhiều đợt gây hấn biên giới của Tàu, rồi ngoài biển... vậy mà tổ hợp này chưa từng được vang lên trên các làn sóng phát thanh truyền hình...
Rất yêu núi rừng, không còn nhớ lời hết, tìm được một đoạn.
"Sơn nữ ca" và "Nụ cười sơn nữ" (Trần Hoàn và Tô Hải)
Lạnh lẽo tiếng gió núi
thổi xao xác cành hoa lá
Hú hú …
Sáo vi vu anh trai bản Mèo
Đêm đến tìm ai sáo ngỏ nhiều điều
Bung bính bùng buông, nghe giữa rừng sâu
Chiều biên giới đang buông xuống dần…
Buông xuống dần, buông xuống dần,…
Buông xuống, xuống, xuống,
xuống dần,…
Biên cương xa... xa…
.****
**** Biên cương biên thùy ...
Chốn này biên thùy mến yêu
Chiều chiều dừng chân đỉnh non sườn núi
Ngó trông xa xa về phía chân trời
Bóng người thân yêu ngày đêm ngóng trông
Quê hương yêu dấu bao người chờ mong
Những đêm trăng rằm tiếng ca vang lừng cùng người xa vắng
Đập lúa dưới trăng…
Giờ này ở nơi xa sôi biên giớii
Hát vang bài ca thiết tha yêu đời
Sông kia núi đó như giục lòng ai
Khó khăn vẫn vượt
Có chi thắng được tình yêu quê nhà…
....
Ngàn đèo ngàn non ngàn sông ngàn suối
Có đi muôn nơi càng nhớ quê nhà Ai buông tay hái ngó nhìn trời xa
Quê hương yêu dấu bao người chờ mong
Nón nghiêng nghiêng chào, thắt lưng hoa đào,
Vờn bay trong nắng Chiều xuống ....
Giờ này ở nơi xa sôi biên giớii
Hát vang bài ca thiết tha yêu đời
Sông kia núi đó như giục lòng ai
....
Quê hương ngày ngày kiến thiết
Reo vang cuộc sống rộn ràng
Khắp nơi vang lên lời ca
Nơi nơi càng thấy thiết tha yêu đời
Tay ta càng cầm chắc súng
Nơi biên cương ngày đêm gìn giữ hòa bình
Núi sông quê hương của ta
Nơi nơi càng thấy thiết tha bao tình thương
Rừng biên cương,
Nơi đó ngăn dấu chân bao quân thù
Lúa biếc đang đợi tay ta
Đi giữ vững biên thùy đẹp bao la
Ta ca ngàn gió hòa xa…
Nhạc trưởng Claude Brendel, dàn nhạc Nhạc viện Rouen,
hợp xướng Choisy-le-Roi và Hợp ca Quê hương
Tiếng hát người chiến sĩ biên thùy
Khán giả đứng lên vỗ tay cổ vũ nhạc trưởng Claude Brendel, dàn nhạc Nhạc viện Rouen, hợp xướng Choisy-le-Roi và Hợp ca Quê hương sau khi được thưởng thức lại (bis) Chương 2 tác phẩm Tiếng hát người chiến sỹ biên thùy của Nhạc sỹ Tô Hải. Trước sự cổ vũ của khán giả, các thành viên dàn hợp xướng tiếp tục ngẫu hứng theo lời bài hát ...
Cuối năm ngoái thấy dưới gốc cây to lớn ấy phủ đầy những chiếc lá vàng của nó rụng xuống khi sang viện một buổi sáng sớm cuối tuần yên lặng, thế là lấy mấy ảnh chụp vài kiểu. Không biết rằng đấy là những tấm ảnh cuối cùng của cây đại thụ trăm năm tuổi.
Ở Huế có 5 chùa thuộc hệ phái Phật giáo Nam Tông:
Chùa Thiền Lâm thuộc khu vực Nam Giao, chùa Tăng Quang Tự thuộc khu vực Tây Lộc, Chùa Pháp Luân (Tuệ Tĩnh Đường Liên Hoa), chùa Huyền Không và Huyền Không Sơn Thượng
Ở đâu đó có câu nói đại thể rằng điều cơ bản nhất trong tình bạn là sự độ lượng. Với mình thì đúng thật.
Mình nhận thấy mình rất khó khăn trong chọn bạn, và lại càng khó khăn để giữ tình bạn.
Tại mình cầu toàn, mình chân thành, mình kỳ vọng và đòi hỏi bạn mình cũng vậy.
Dù vậy trong cuộc sống bạn do mình yêu mến, bạn yêu mến mình, rồi bạn chả hiểu tại sao lại như có trong "lập trình" của cuộc đời: Mình không hẳn là muốn có, bạn đến với mình không phải vì mến mình, rồi bạn vì là có những liên hệ khó nói thành lời.
Trung tuần tháng 12, Huế có một tuần trời lạnh, không mưa, thời tiết đẹp hiếm có.
Đưa con gái viếng thăm chùa Nam Tông, bạn đưa con gái đi mọi nơi theo ý muốn.
"Chư Thiên, hoan hỉ" khiến đất và trời, thần và người đều vui tươi hạnh phúc. Con gái thăm thú khắp lượt các chùa phái Nam Tông ở Huế.
Hôm nay lại đúng sinh nhật sư Giới Đức, sư cả chùa Huyền Không.
Trung tuần tháng 12, Huế có một tuần trời lạnh, không mưa, thời tiết đẹp hiếm có.
Đưa con gái ra Huế dự đám cưới con gái vợ chồng bạn thân . Con gái có ước nguyện viếng thăm chùa Nam Tông, bạn đưa con gái đi mọi nơi theo ý muốn.
Chùa Huyền Không thứ hai ở Huế là chùa Huyền Không Sơn Thượng tọa lạc thôn Chầm, xã Hương Hồ, huyện Hương Trà là một ngôi chùa nổi tiếng, một thắng cảnh của cố đô Huế.
Chùa được Thượng tọa Giới Đức khai sơn năm 1989. Sư Giới Đức trụ trì chùa còn có bút hiệu Minh Đức Triều Tâm Ảnh vốn nổi tiếng về nghệ thuật thư pháp Việt.
Đã từng đi Lạng Sơn, nếu so với đi Bắc Cạn -Cao Bằng, thì chỉ cần so "độ mạnh" về sức hấp dẫn qua những câu ca dao xưa:
Này là xứ Lạng Ai lên xứ Lạng cùng anh Bõ công bác mẹ sinh thành ra em
tay cầm bẩu rượu nắm nem
Mảng vui quên hết lời em dặn dò
Đó là những bệnh chỉ có nhà Phật mới giúp được phần nào.
Những kẻ giá áo túi cơm, những kẻ chỉ biết no đủ, vinh thân phì gia, những kẻ thu mình như con ốc, những kẻ hám lợi bất nhân, tóm lại bọn xấu và bọn vô hồn không mắc và miễn dịch với bệnh này.
Chị bạn, là người đồng nghiệp nhiều tuổi hơn từ Hà Nội vào công tác. Chị cũng là một "chức sắc" trong một viện nghiên cứu lớn.
Câu chuyện xa xôi, từ khi mà chị vào Nha Trang biệt phái trong một "R&D" quan trọng nọ. Ngày ấy tuổi thanh xuân... chị thường buồn và thổ lộ vào những mảnh giấy nhỏ. Đôi khi chị làm rơi một vài mẩu: Chị ghi những "triết lý" của riêng chị trong những câu ngắn.
"Bút sa" là cái duyên nghiệp đưa chân vào ngành vi trùng học.
Cũng chẳng còn nhớ tên cuốn tiểu thuyết mà năm thứ nhất y khoa đã đọc. Hình ảnh vị bác sĩ vi trùng học trong cuốn tiểu thuyết nước ngoài ấy rất ấn tượng. Mãi về sau này, gặp lại một vị bác sĩ khác trong tiểu thuyết "Đèn không hắt bóng" của Nhật, rồi nhóm các bác sĩ phẫu thuật trong phim Mỹ "Bác sĩ tận tâm"... Cho đến bây giờ "khuôn mẫu" của một vị bác sĩ trong tâm tưởng vẫn chẳng hề thay đổi. Chỉ có điều, chưa gặp... hay là JDC?
"Tôi xa Hà Nội năm lên 16 khi vừa biết yêu ...". Đúng ra chả phải Hà Nội mà là Sơn Tây. Cũng chả phải biết yêu mà chỉ mới biết có lẽ là thích, kiểu như viết trả lời mẩu giấy bâng quơ thơ tình của cậu ta bằng thơ tình bâng quơ cũng trên mẩu giấy ấy: Tớ vơi cậu mến nhau trong tình bạn
Không bao giờ và mãi mãi chẳng yêu nhau...
Rốt cuộc cũng phải viết về chủ đề này. Mình cứ nghĩ mãi về điều này và thấy tại sao trên các báo chí trong toàn quốc không một người nào hiểu biết về nó lên tiếng viết một bài đơn giản dễ hiểu, giúp cho công chúng. Mình nghĩ vừa khổ thân và vừa khâm phục vị GS xông sáo "một mình một thương trong bữa tiệc của quỉ".
Đến nay con số chết không dừng như trong bài báo mình gửi đăng với tít (do báo đặt): "Không công bố dịch Tay chân miệng vì khác nhau trong trình độ nhận thức" đã đăng trên báo Pháp luật Việt Nam ngày 4/11/2011 mà còn tăng cao hơn chưa có biểu hiện dừng. Mình đăng lại chi tiết bài viết gửi lên báo của mình khi BBT chưa biên tập lại.
Tên truyện là "Thánh đường chim".
Mình không còn nhớ mình đã đọc cuốn truyện ấy lần đầu tiên năm nào, chỉ còn nhớ là nó được in trên giấy đen, rất xấu thời bao cấp. Ngày ấy mình mượn ở thư viện Nha Trang, nơi em dâu làm việc. Cuốn truyện quá đặc biệt với mình. Đọc đi đọc lại bao nhiêu lần, đi đâu xa cũng mang theo để rồi một lần đã để quên trên chuyến tàu Nha Trang - Sài Gòn vì nó lọt xuống giường nằm mà trước khi xuống tàu mình đã không nhìn thấy nó.
Lâu lắm rồi mới ngang qua lại Diên Khánh, nơi xa xưa cô bạn thân cũ của mình tốt ngiệp đại học Tổng hợp Huế về nhận công tác tại huyện đoàn Diên Khánh. Chỉ đi ngang qua nơi ấy thôi. Lòng bâng khuâng, mơ hồ như nhớ về câu chuyện trong sách, buồn, ảm đạm... Cô bạn đã xa nơi này từ lâu. Nhìn lại, đó là những ngày tháng vô ngĩa của bạn mình. Sao người ta có thể để cho tuổi trẻ của biết bao người trôi đi trong phí hoài vô nghĩa đến vậy? Muôn sự cũng tại "vô minh" thôi. Bản thân họ, những người điều hành chắc cũng tưởng đấy là những thứ cần cho cuộc sống.
(Thở dài).
Tê giác Cát tiên chết, nhớ lại những hình ảnh sưu tập đã lâu để cố hiểu về người Việt Nam mình. Một chị bạn quen làm bên kiểm dịch động vật quốc tế bảo, dân mình săn Khỉ bên Cămpuchia bán cho Tàu có cả xe và súng hộ tống. Người Cămpuchia không ăn cá mùa cá sinh sản, chỉ ăn mắm...
Con gái mình ghét chuột, nó ước gì người ta tìm thấy chất cường dương bổ thận ở con chuột thì nó đỡ phá...
Mình thì không hiểu biết nhiều về lịch sử cũng như địa lý của biển Đông và các quần đảo ngoài xa như Trường Sa, Hoàng Sa. Nếu nhìn theo khía cạnh lịch sử phát triển các cộng đồng xã hội từ xưa thì mình nghĩ thế này.
Ngọn tháp cổ - Tháp Bà, Nha Trang như một vườn địa đàng yêu dấu che chở những nỗi niềm của bao người Nha trang có lẽ từ ngàn xưa đến nay. Một ngọn đồi không cao quá mà đủ vươn hẳn khỏi những nhà to nhà nhỏ của Nha Trang, Tháp Bà trên cao, như bóng người mẹ già vĩ đại ngồi dõi xuống đàn con mải miết, bận rộn ...
Jobs từng yêu cầu iPod không được có bất cứ một nút bấm nào, kể cả nút bật/tắt. Việc này có vẻ bất khả thi với các kỹ sư trong dự án, nhưng Jobs quyết không nhân nhượng. Các kĩ sư bị đẩy tới giới hạn của họ, và kết quả là phím xoay cảm ứng trên iPod ra đời. Jobs từng nói: “Tập trung và đơn giản – đó là một trong những câu thần chú của tôi.” Sự đơn giản còn khó đạt được hơn cả sự phức tạp.
Với mỗi người Việt ta, tháng 9 dương lịch có lẽ là tháng quan trọng thứ nhì sau tháng giêng năm mới âm lịch. Với mỗi chúng ta, tháng 9 của cuộc đời gắn liền với bao niềm vui, lo âu, mong đợi... Đã bao giờ bạn nghĩ ngợi về điều này chưa?
- Có bao giờ nghe một lòai hoa tên là Vạn Hoa Lầu chưa? - Thế à, chưa, nhưng tên nghe cầu kỳ, mà sao sao ấy. - Có hiểu nghĩa nó không thế, chỉ là trên lầu hàng vạn bông hoa, - Ừ nhỉ, nghe đẹp đến mức chẳng của riêng ai. - Khiếp, nói gì mà nghe ghê thế. - Lúc nào chả vậy - Cũng đúng thật
Nhiều người yêu hoa sen. Hoa sen đẹp lại còn thơm. Nhưng mình thì ấn tượng với sen như là sự thích thú đặc biệt về một loại cây hoàn hảo tạo hóa sinh ra mà loài người đã biết về nó, sống "hội sinh" tốt đẹp với loài cây này.
Con gái mình thỉnh thoảng mở FM nghe nhạc yêu cầu, nhiều bài hay, lạ... có bài cực kỳ lạ. Đôi khi vừa dọn dẹp nhà cửa mình vừa nghe vừa phán: Bài này một ngày mẹ sáng tác được 9 bài, bài này á? 15 bài...
Có hôm nó hỏi:
- Thế bài này ?
- Ối Giời, bài này thì có đến kiếp sau cũng không viết nổi một nốt!
Thường thì đa số bài hát mình thích là thích ngay từ lần nghe đầu tiên, cũng có bài "ngấm" dần.
Lê Hiếu Đằng trong lễ tưởng niệm tử sĩ
27-7-2011 tại 43 Nguyễn Thông tp HCM
Mình vốn vài năm về trước không thực sự quan tâm chính trị.
Hầu hết thời gian của mình tập trung cho chuyên môn của mình là vắc xin, vi sinh y học trong ngành y tế dự phòng và sau này là vi sinh môi trường.
Chị làm công việc của chị, tất nhiên là thế rồi.
Cái tên Thu Cúc thật hiền hòa làm sao, không biết là tên thật hay giả (phải thông cảm chị đã nói dối trong việc này thôi) thì vẫn mong rằng có chút thu cúc trong tâm hồn chị.
Mình xem chương trình trên HTV9 tối nay khoảng 3 phút lúc 8:10 - 8:13 tối, do viện trưởng viện Pasteur tp. HCM trả lời. Mình hơi ngạc nhiên về chữ "đầu tiên", hóa ra là đầu tiên với vắc xin ngừa bệnh sốt xuất huyết, thực hiện ở phase 3, với nghĩa là lần đầu tiên trên thế giới mới chỉ có Việt Nam thử cho sản phẩm vắc xin của nước ngoài nghiên cứu chế tạo thử ở giai đoạn 3.
Sáng nay mình hẹn đi ăn sáng với hai người phụ nữ 5X đời đầu. Một 5X Trừ, người kia 5x Cộng. Cô nhỏ hơn là luật sư từ miền Trung vào, cô lớn hơn làm ở hỏa xa đã nghỉ. Cả hai cô trông đều ưa nhìn, cô trẻ hơn, người thấp, đôn hậu, cô lớn hơn thanh mảnh trắng trẻo tràn đầy nhựa sống.
Thấy BBC đăng: "Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh có động thái trấn an Bắc Kinh và nói sẽ không cho phép có biểu tình chống Trung Quốc ở trong nước."
Mình nghĩ: Lúc ngồi ở Diễn đàn An ninh châu Á - Thái Bình Dương diễn ra từ ngày 3 đến ngày 5/6/2011 tại Singapore (Đối thoại Shangri-La). Lúc đó, những lời nói của tướng Vịnh ở diễn đàn có hàng nghìn tiếng gào thét đả đào Tàu gây hấn ở biển đông, tại Sài Gòn, Hà Nội trùng trùng trùng, lớp lớp vọng đến Shangri-La là tiếng nói của Tổ Quốc bộc lộ sức mạnh ý chí dân tộc Việt Nam. Thời điểm đó, trong tim óc của tướng Vịnh đã trải nghiệm thấy gì khi tin tức biểu tình ấy vang lên tại Shangri-La và toàn thế giới?
Tại
sao có một số người luôn sáng tạo, luôn mong mỏi và thực sự làm ra các
sản phẩm "vật thể" và "phi vật thể" cho xã hội? và một số khác thì
không, không cả muốn nghĩ đến phải làm thật sự một việc có ích cho xã
hội?
Bài này mình viết từ năm 2009, nay đọc lại thấy còn tê tái hơn. Mình tuyệt vọng...
(Ngày cập nhật 10/06/2009)
"Cách đây vài năm, đứng ở mũi Sa Vĩ địa đầu Tổ quốc, phóng tầm mắt ra xa có thể chiêm ngưỡng được vẻ đẹp của bờ biển Trà Cổ cong và dài 17 km. Đó là một bức tranh lãng mạn hiếm có trên dải đất hình chữ S. Một địa điểm quan trọng cho an ninh quốc phòng vùng Đông Bắc. Nhưng bây giờ nhìn từ bức phù điêu Trà Cổ, tuyệt tác thiên nhiên này trở nên vụn nát, xộc xệch từ khi xuất hiện những dự án nước ngoài..."
Hãi hùng, tàn ác, đau xót quá vụ giết toàn bộ gia đình ở Bắc Giang: Bố mẹ và hai con nhỏ, cháu bé mới 18 tháng tuổi, cháu lớn được bệnh viện cứu, nhưng thế có phải là may mắn cho cuộc đời cháu không?
"Bần cùng sinh đạo tặc", "Thượng bất chính, hạ tất loạn"... có thể kể ra rất nhiều lý do vì sao người ta giết người dễ dàng thế: Vợ chồng giết nhau, cha mẹ con cái giết nhau, anh chị em giết nhau, phá thai nhiều nhất thế giới, tai nạn cao nhất thế giới, xuất khẩu phụ nữ nhất thế giới... Đất nước nhỏ bé thế mà nhiều thứ nhất quá.
Magdalen Of Night Light 1630-35.
Georges De La Tour
Phải đã từng xuống đường vì lòng yêu nước mới thực sự hiểu được cần tiếp tục biểu tình.
Lòng yêu nước trong sáng của biết bao con người lương thiện, do sự sợ hãi sức mạnh lật thuyền của dân, tấm lòng ấy bị nhào nặn bóp méo khiến nó chuyển thành sự uất ức khinh bỉ.
Vào núi Chư A Thai tìm gỗ hóa thạch (Ayun Pa, Gia Lai. Ảnh. Hoàng Hải)
Ở Việt Nam ta cũng như một số nước Á đông như Trung Quốc, Nhật Bản... có thú chơi đá cảnh và gỗ lũa.
Hầu hết mọi người đều công nhận vẻ đẹp "gỗ đá" của chúng. Bằng chứng là chúng được kinh doanh mạnh và nhiều người sưu tập, trưng bày chúng từ những viên đá bé nhỏ đến những khối đá to lớn; từ những loại đá bình thường cho đến khối đá quí có chứa ngọc hoặc cả khối ngọc...
Thông báo Ngày 18/08/2011, của Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội yêu cầu chấm dứt biểu tình như là lý lẽ bảo vệ quốc gia theo kiểu quây thùng sắt bảo vệ cây sưa ở Hà Nội. Sao thủ đô lại có những thông báo buồn lòng đến thế. Thế kỷ 21 là thế kỷ đã vượt qua nhiều "thời kỳ" của loài người từ thời đồ đá - đồng - sắt - vốn tiền - đến thời kỳ KHKT rồi thời Thông tin với mạng net nối toàn thế giới, giúp cho người ta thả sức yêu thương nhau cũng như giúp đỡ nhau cùng phát triển, đẩy lùi sự lạc hậu, đói thông tin.
Chị bé nhà mình 23 tuổi, cho đến giờ chỉ nghĩ sẽ đi Myanmar tu học hành thiền. Mình thì đam mê quá nhiều với cuộc sống, mỗi lần như vậy chị bé lại cười: Vướng mắc, vướng mắc.
Người và Quỉ cho đến tận nay, hầu như vẫn không chung sống được. Ngoại trừ có một số người có thể ngầm hợp tác làm ăn với Quỉ, nhưng do đã học được nhiều bài học từ Người nên Quỉ không còn bị thiệt thòi nhiều nữa. Dù vậy, do mối giận truyền kiếp nên Quỉ vẫn thường trả thù người làm ăn với mình, mà hậu quả là rất thê thảm, những người này cũng chả dám kêu ca gì vì nhờ quỉ mà họ giàu có.
Sau khi tìm hiểu trong khả năng phạm vi có thể, người ta đã phát hiện được một tài liệu cổ có ghi chép lại sự tình như sau.
Trẻ em chết vì bệnh do vi rút chân tay miệng nhiều quá!
Bài này định viết mấy tuần nay rồi, nhưng chán, chả buồn viết. Chán là vì cũng chả có gì để nói ngoài cái điều mà dưới mắt mình thì tiền đã chi phối hết 95% các hoạt động y tế. Chỉ riêng về ngành mình đang làm kiếm sống mình biết rõ nhất. Lẽ ra người ta nỗ lực cho một vị trí lẽ thường có cả 2 mục tiêu: Tiền và quyền. Tiền thì ai cũng hiểu. Quyền là để thể hiện tài năng của mình. Trong mắt mình, mưu để kiếm tiền thì mình không có đủ chữ để nói rồi, về quyền thì thật thảm hại: Trong mắt mình, vị có chức cao nhất là ruồi quá. Đã ruồi thế thì chỉ vo ve chứ làm ăn gì.
Nhiều lần mình gió lên: Gì thì có gì, cái gì cũng như mình ngày nay không đến độ như thế hệ bậc cha chú ngày trước, nếu có một ý tưởng "Sony đi trước đại", thì vào mạng chém, viết blog lên , tự sướng với mình. Muốn cũng chả có thằng nào chụp mũ được, áo rộng của tác giả quốc tế, chí ít cũng làm được cát chứ không phải bay biến mất.
Rất nhiều lần mình nói với nó, lương ước ra hạt có ăn như lợn cũng chả hết!
Tối hôm qua mình ngủ muộn, nên dậy muộn thế là đến cơ quan muộn. Đến nơi mới nhớ là anh phó cơ quan nói hôm nay quan tân thượng thư đến làm việc. Mình thấy anh trưởng cơ quan đứng trên thềm phòng hội trường, hai anh chị phó cơ quan đứng giữa đường từ cổng vào ra dáng lăng săng lắm.
Lạng sơn xa xôi ngày nào còn học câu ca dao trên lớp: "Ai lên xứ Lạng cùng anh...". Lên được Lạng Sơn vào một ngày đông, mùa đông là mùa yêu thích nhất của mình. Dọc đường từ Bắc Giang lên, núi non trùng điệp, không hiểu vì màu xám của trời, vẻ u ẩn của núi hay sao mà cứ cảm thấy buồn, thấy thương.
Đó là câu nói anh bạn mình hay trêu về cái tội không biết kiếm tiền của mình. Nghĩ mãi sau bao năm ăn học, đi đó đây thì nhận ra mình có bản chất là dân tộc thiểu số miền núi. Điều này căn cứ vào những gì còn lại đến tuổi năm mươi của mình.
Từ tháng 6, mình nghe một người bạn nói: - Trên mạng mọi người viết tả chị đi biểu tình đấy. - Hì hì...họ viết gì thế? - Họ viết: đại thể là "Một người phụ nữ tay giơ cao quyển sách về Quang Trung Nguyễn Huệ chống giặc Tàu đã bước xuống đường, làm cho hàng trăm người bước xuống...".
Nghe bài hát: Hà Tây quê lụa. Sáng tác: Nhật Lai Nghệ sĩ: Quốc Hương
Ngày hôm nay là ngày mình có nhiều cảm xúc.
Một là ngày này cách nay 3 năm, 2008 tỉnh Hà Tây bị xóa tên để thành một phần của Hà Nội, giúp Hà Nội thành thủ đô, nghe nói lớn thứ 3 trên thế giới về diện tích. Đây không phải lần đầu, trước đây một phần Hà Tây là thị xã Sơn tây và Ba Vì đã sát nhập vào Hà Nội, thế rồi vừa "tra vào " được chẳng bao lâu lại "tháo ra". Nhiều lắm cái sự đất đai, vị trí địa lý... đẹp, linh thiêng của Hà Tây là lý do khai tử tên tỉnh Hà Tây. Mình gắn bó cả tuổi thơ với Ba Vì, Sơn Tây nên Hà Tây là điểm không thể không trở lại hàng năm, chỉ để được nhìn ngắm nơi chốn thân quen, nhìn ngắm dãy Ba Vì quá đỗi thân thương.